1. Có lúc em trói [Am] mình vào bộn bề cuộc vui
Trong cơn chơi vơi mong quên đi [F] mọi nhớ thương về anh
Hay ai cũng phải [G] khóc để trưởng thành m niềm đau chẳng kịp chữa lành
Dù có [Em] yêu thêm trăm lần sau chỉ để trốn tránh.
2. Đắp tấm chăn [Am] ấm mà lòng lạnh tựa mùa đông
Bao nhiêu yêu thương em xây để [F] rồi đến nay bằng không
Cô đơn về [G] ôm nỗi lòng mệt nhoài trăng về soi sáng ngoài cửa phòng
Và bóng [Em] đêm đưa em vào thiên đường màu nước mắt.
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Am] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [G] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Em] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Am] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [G] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Am] ai
Trách [F] ai. [G][Em]
2. Đắp tấm chăn [Am] ấm mà lòng lạnh tựa mùa đông
Bao nhiêu yêu thương em xây để [F] rồi đến nay bằng không
Cô đơn về [G] ôm nỗi lòng mệt nhoài trăng về soi sáng ngoài cửa phòng
Và bóng [Em] đêm đưa em vào thiên đường màu nước mắt.
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Am] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [G] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Em] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Am] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [G] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Am] ai
Trách [F] ai
Trách [G] ai bây giờ trách em ngây khờ
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Tăng [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Bbm] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F#] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [Ab] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Fm] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Bbm] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F#] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [Ab] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Fm] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Bbm] ai
Trách [F#] ai
Trách [Ab] ai bây giờ trách em ngây khờ
Nhân danh tình [Fm] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy. [Bbm][F#][Ab][Fm][Bbm]
1. Có lúc em trói [Am] mình vào bộn bề cuộc vui
Trong cơn chơi vơi mong quên đi [F] mọi nhớ thương về anh
Hay ai cũng phải [G] khóc để trưởng thành m niềm đau chẳng kịp chữa lành
Dù có [Em] yêu thêm trăm lần sau chỉ để trốn tránh.
2. Đắp tấm chăn [Am] ấm mà lòng lạnh tựa mùa đông
Bao nhiêu yêu thương em xây để [F] rồi đến nay bằng không
Cô đơn về [G] ôm nỗi lòng mệt nhoài trăng về soi sáng ngoài cửa phòng
Và bóng [Em] đêm đưa em vào thiên đường màu nước mắt.
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Am] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [G] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Em] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Am] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [G] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Am] ai
Trách [F] ai. [G][Em]
2. Đắp tấm chăn [Am] ấm mà lòng lạnh tựa mùa đông
Bao nhiêu yêu thương em xây để [F] rồi đến nay bằng không
Cô đơn về [G] ôm nỗi lòng mệt nhoài trăng về soi sáng ngoài cửa phòng
Và bóng [Em] đêm đưa em vào thiên đường màu nước mắt.
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Am] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [G] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Em] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Am] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [G] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Am] ai
Trách [F] ai
Trách [G] ai bây giờ trách em ngây khờ
Nhân danh tình [Em] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Tăng [Am] -> [Bbm]
ĐK:
Vườn địa đàng sa chân rồi [Bbm] em rơi vào nơi hố sâu
Vượt đại ngàn yêu đương cùng [F#] anh, anh lại đi quá nhanh
Em đi theo [Ab] trái tim rồi lạc đường nên vô phương nỗi đau này bình thường
Trong cơn sầu [Fm] dâng lâng lâng chìm vào đêm tối.
Nhặt lòng mình lên em dù [Bbm] cho trăm ngàn mảnh nát tan
Người phụ phàng sao em còn [F#] mơ quay lại nơi dối gian
Cuộc đời chẳng [Ab] cho yên bình và người ấy như vô hình
Nhân danh tình [Fm] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy.
Trách [Bbm] ai
Trách [F#] ai
Trách [Ab] ai bây giờ trách em ngây khờ
Nhân danh tình [Fm] yêu anh thiêu rụi lòng em đấy. [Bbm][F#][Ab][Fm][Bbm]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!