1. Chợt [Am] nghe bài nhạc xưa [Em] nhớ ngày hai đứa
[F] Đắm chìm trong mối tình nồng [C] nàn
Anh [Dm] nhớ ngày tháng ấy [Am] không gì trong tay
Chỉ [Bdim] có đôi tim yêu thật đắm [E7] say.
2. Mọi [Am] thứ chợt tan biến khi [Em] có người khác đến
[F] Cho em những giấc mơ êm [C] đềm
Anh [Dm] nghĩ về tương lai [Am] biết mình thật sai
Tay [F] trắng sao thể giữ em được [E7] đây.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua
Một thời thanh [Am] xuân.
2. Mọi [Am] thứ chợt tan biến khi [Em] có người khác đến
[F] Cho em những giấc mơ êm [C] đềm
Anh [Dm] nghĩ về tương lai [Am] biết mình thật sai
Tay [F] trắng sao thể giữ em được [E7] đây.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua
Một thời thanh [Am] xuân.
1. Chợt [Am] nghe bài nhạc xưa [Em] nhớ ngày hai đứa
[F] Đắm chìm trong mối tình nồng [C] nàn
Anh [Dm] nhớ ngày tháng ấy [Am] không gì trong tay
Chỉ [Bdim] có đôi tim yêu thật đắm [E7] say.
2. Mọi [Am] thứ chợt tan biến khi [Em] có người khác đến
[F] Cho em những giấc mơ êm [C] đềm
Anh [Dm] nghĩ về tương lai [Am] biết mình thật sai
Tay [F] trắng sao thể giữ em được [E7] đây.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua
Một thời thanh [Am] xuân.
2. Mọi [Am] thứ chợt tan biến khi [Em] có người khác đến
[F] Cho em những giấc mơ êm [C] đềm
Anh [Dm] nghĩ về tương lai [Am] biết mình thật sai
Tay [F] trắng sao thể giữ em được [E7] đây.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua.
ĐK:
Là lỗi do [Am] anh đã yêu em lúc đôi [Em] mươi
Khi tương lai chẳng êm [F] xuôi đành lạc nhau em [C] hỡi
Ngậm ngùi anh [Dm] phó mặc duyên số dẫu biết [Am] sẽ nhiều cay đắng
Bởi vì [Bdim] xa em chắc chắn là khó [E7] khăn.
Giờ đây anh [Am] đã có tất cả ở trong [Em] tay
Em cũng có những đủ [F] đầy thì mình lại buông [C] tay
Thật lòng cầu [Dm] chúc người nơi đó sẽ luôn [Am] có được hạnh phúc
Xin cảm [Bdim] ơn vì mình đã cùng trải [E7] qua
Một thời thanh [Am] xuân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!