[G] Tôi đã từng nghĩ cuộc đời như chuyến hải trình xa [D] xôi
Mang bao khát khao luôn vững tin rằng một ngày [Em] mai sắc màu sẽ đến... rồi
Vượt [C] qua tất cả thử thách dễ dàng thôi.
[G] Nhưng khi ra ngoài khơi, chạm mặt với những cơn bão [D] to
Tôi mới biết mình chưa đủ trưởng thành để gánh vác lắng [Em] lo
Gục ngã, tim như thuyền đắm, [C] cắm sâu vào tan vỡ.
[Em] Haaa... không còn thấy nhói [Bm] đau
Khó khăn đã cất [C] sâu vạn dặm
Dù qua bao năm, hồi [Am] ức kia lại tìm [D] đến.
[G] Ngỡ... những ký ức đã cất sâu nơi đại [D] dương
Ánh sáng cũng chẳng thể chiếu xuyên vậy [Em] cớ sao, cớ sao, vì cớ sao?
Bao [C] vết thương ngày xưa vẫn quay về đúng [G] hướng.
Dù có cố gắng đến mấy cũng không thể [D] quên
Chỉ biết bản thân phải luôn mỗi ngày tập [Em] đứng lên
Đối mặt và chấp nhận
Sẽ [C] vững tin và sải [D] bước xuyên qua đại dương.
[Em] Êhh... Cố chắp chỉ làm sưng thêm những vết thương chẳng thể [Bm] quên
Ta nên học cách nhẫn nại để tốt hơn
[C] Đã từng chịu đau xin di chứng mãi về sau
[Am] Nhưng tất cả kết thúc rồi, [Bm] sớm thôi sẽ có câu trả lời
[Em] Khi lặn vào thật sâu để tự trói bó mình
Từng muốn giấu đi ở [Bm] trong lòng ngàn điều vương bận
Bao tâm tư cho chính bản thân
[Am] Sẽ bước qua và [C] thật hạnh phúc
[Bm] Sau cơn giông sẽ vững vàng hơn khi ta còn ước mơ.
[Em] Haaa... không còn thấy nhói [Bm] đau
Khó khăn đã cất [C] sâu vạn dặm
Dù qua bao năm, hồi ức kia lại tìm [D] đến.
[G] Ngỡ... những ký ức đã cất sâu nơi đại [D] dương
Ánh sáng cũng chẳng thể chiếu xuyên vậy [Em] cớ sao, cớ sao, vì cớ sao?
Bao [C] vết thương ngày xưa vẫn quay về đúng [G] hướng.
Dù có cố gắng đến mấy cũng không thể [D] quên
Chỉ biết bản thân phải luôn mỗi ngày tập [Em] đứng lên
Đối mặt và chấp nhận
Sẽ [C] vững tin và sải [D] bước xuyên qua đại [G] dương.
[G] Tôi đã từng nghĩ cuộc đời như chuyến hải trình xa [D] xôi
Mang bao khát khao luôn vững tin rằng một ngày [Em] mai sắc màu sẽ đến... rồi
Vượt [C] qua tất cả thử thách dễ dàng thôi.
[G] Nhưng khi ra ngoài khơi, chạm mặt với những cơn bão [D] to
Tôi mới biết mình chưa đủ trưởng thành để gánh vác lắng [Em] lo
Gục ngã, tim như thuyền đắm, [C] cắm sâu vào tan vỡ.
[Em] Haaa... không còn thấy nhói [Bm] đau
Khó khăn đã cất [C] sâu vạn dặm
Dù qua bao năm, hồi [Am] ức kia lại tìm [D] đến.
[G] Ngỡ... những ký ức đã cất sâu nơi đại [D] dương
Ánh sáng cũng chẳng thể chiếu xuyên vậy [Em] cớ sao, cớ sao, vì cớ sao?
Bao [C] vết thương ngày xưa vẫn quay về đúng [G] hướng.
Dù có cố gắng đến mấy cũng không thể [D] quên
Chỉ biết bản thân phải luôn mỗi ngày tập [Em] đứng lên
Đối mặt và chấp nhận
Sẽ [C] vững tin và sải [D] bước xuyên qua đại dương.
[Em] Êhh... Cố chắp chỉ làm sưng thêm những vết thương chẳng thể [Bm] quên
Ta nên học cách nhẫn nại để tốt hơn
[C] Đã từng chịu đau xin di chứng mãi về sau
[Am] Nhưng tất cả kết thúc rồi, [Bm] sớm thôi sẽ có câu trả lời
[Em] Khi lặn vào thật sâu để tự trói bó mình
Từng muốn giấu đi ở [Bm] trong lòng ngàn điều vương bận
Bao tâm tư cho chính bản thân
[Am] Sẽ bước qua và [C] thật hạnh phúc
[Bm] Sau cơn giông sẽ vững vàng hơn khi ta còn ước mơ.
[Em] Haaa... không còn thấy nhói [Bm] đau
Khó khăn đã cất [C] sâu vạn dặm
Dù qua bao năm, hồi ức kia lại tìm [D] đến.
[G] Ngỡ... những ký ức đã cất sâu nơi đại [D] dương
Ánh sáng cũng chẳng thể chiếu xuyên vậy [Em] cớ sao, cớ sao, vì cớ sao?
Bao [C] vết thương ngày xưa vẫn quay về đúng [G] hướng.
Dù có cố gắng đến mấy cũng không thể [D] quên
Chỉ biết bản thân phải luôn mỗi ngày tập [Em] đứng lên
Đối mặt và chấp nhận
Sẽ [C] vững tin và sải [D] bước xuyên qua đại [G] dương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!