1. [Am] Trong thành kia có một ông thẩm [C] phán, ông [Em] chẳng kính sợ Thiên [Am] Chúa.
[C] Và cũng không kiêng [Dm] nể những người chung [Esus4] quanh vì [E7] ông vốn rất tự [Am] cao.
Trong thành đó [C] cũng có bà góa [E7] nghèo đã nhiều [Am] lần chạy đến kêu [Esus4] van: [E7]
"Xin [Am] Ngài minh xét cho [G] tôi, xin [E7] Ngài minh xét cho [Am] tôi".
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
2. [Am] Do bị oan nên bà mãi cầu [C] xin nhưng [Em] mà ông chẳng minh [Am] xét.
[C] Lòng giá băng không [Dm] chút xao động quan [Esus4] tâm vì [E7] ông vốn rất tự [Am] kiêu.
Sau lại nghĩ [C] dù chẳng sợ Chúa [E7] Trời cũng chẳng [Am] hề nể khiếp chi [Esus4] ai. [E7]
Ta [Am] xử vì muốn yên [G] thân, ta [E7] xử khỏi quấy nhiễu [Am] ta.
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
3. [Am] Đã nhiều phen con dửng dưng làm [C] thinh khi [Em] nhìn thấy sự gian [Am] ác.
[C] Cảnh bất công đàn [Dm] áp những người cô [Esus4] thân chỉ [E7] lo đến ích lợi [Am] riêng.
Con làm ngơ [C] lòng khép chặt hững [E7] hờ trước mảnh [Am] đời cùng khổ đau [Esus4] thương. [E7]
Con [Am] tìm sung sướng cho [G] con, cho [E7] dù nghèo đói quanh [Am] con.
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
1. [Am] Trong thành kia có một ông thẩm [C] phán, ông [Em] chẳng kính sợ Thiên [Am] Chúa.
[C] Và cũng không kiêng [Dm] nể những người chung [Esus4] quanh vì [E7] ông vốn rất tự [Am] cao.
Trong thành đó [C] cũng có bà góa [E7] nghèo đã nhiều [Am] lần chạy đến kêu [Esus4] van: [E7]
"Xin [Am] Ngài minh xét cho [G] tôi, xin [E7] Ngài minh xét cho [Am] tôi".
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
2. [Am] Do bị oan nên bà mãi cầu [C] xin nhưng [Em] mà ông chẳng minh [Am] xét.
[C] Lòng giá băng không [Dm] chút xao động quan [Esus4] tâm vì [E7] ông vốn rất tự [Am] kiêu.
Sau lại nghĩ [C] dù chẳng sợ Chúa [E7] Trời cũng chẳng [Am] hề nể khiếp chi [Esus4] ai. [E7]
Ta [Am] xử vì muốn yên [G] thân, ta [E7] xử khỏi quấy nhiễu [Am] ta.
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
3. [Am] Đã nhiều phen con dửng dưng làm [C] thinh khi [Em] nhìn thấy sự gian [Am] ác.
[C] Cảnh bất công đàn [Dm] áp những người cô [Esus4] thân chỉ [E7] lo đến ích lợi [Am] riêng.
Con làm ngơ [C] lòng khép chặt hững [E7] hờ trước mảnh [Am] đời cùng khổ đau [Esus4] thương. [E7]
Con [Am] tìm sung sướng cho [G] con, cho [E7] dù nghèo đói quanh [Am] con.
ĐK: Chẳng lẽ nào Chúa không minh [C] xét cho [F] người đã được tuyển [Esus4] chọn. [E]
Chẳng lẽ [E7] nào bắt họ chờ [Am] đợi ngày [C] đêm hằng kêu khấn [Esus4] Chúa. [E7]
Hãy tin [Am] tưởng và cầu nguyện [G] luôn vì Ngài hằng yêu thương [Dm] ta.
Hãy tín [G7] thác và hãy cậy [C] trông vì [E7] Chúa giàu lòng xót [Am] thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!