[Am] Giữa bầu trời mây đen nhá [Em] nhem
Khuất sau hoàng [Dm7] hôn ngàn nỗi [G] niềm không ai biết [C] tên
[Dm] Đôi khi thấy lạc lõng giữa đời, [Am] bao suy tư chẳng thốt thành lời
[Bm] Đành thả hồn vào cơn gió cuối [E7] chiều.
2. [Am] Cả đời chỉ cần một ở [Em] bên
Lắng nghe sẻ [Dm7] chia những chuyện [G] buồn vui khi giữa [C] khuya
[Dm] Xin cho tôi vài phút yên bình, [Am] để có thể nói hết tâm tình
[Bm] Để cho con tim mau lành vết [E7] xước.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
2. [Am] Cả đời chỉ cần một ở [Em] bên
Lắng nghe sẻ [Dm7] chia những chuyện [G] buồn vui khi giữa [C] khuya
[Dm] Xin cho tôi vài phút yên bình, [Am] để có thể nói hết tâm tình
[Bm] Để cho con tim mau lành vết [E7] xước.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
[Am] Giữa bầu trời mây đen nhá [Em] nhem
Khuất sau hoàng [Dm7] hôn ngàn nỗi [G] niềm không ai biết [C] tên
[Dm] Đôi khi thấy lạc lõng giữa đời, [Am] bao suy tư chẳng thốt thành lời
[Bm] Đành thả hồn vào cơn gió cuối [E7] chiều.
2. [Am] Cả đời chỉ cần một ở [Em] bên
Lắng nghe sẻ [Dm7] chia những chuyện [G] buồn vui khi giữa [C] khuya
[Dm] Xin cho tôi vài phút yên bình, [Am] để có thể nói hết tâm tình
[Bm] Để cho con tim mau lành vết [E7] xước.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
2. [Am] Cả đời chỉ cần một ở [Em] bên
Lắng nghe sẻ [Dm7] chia những chuyện [G] buồn vui khi giữa [C] khuya
[Dm] Xin cho tôi vài phút yên bình, [Am] để có thể nói hết tâm tình
[Bm] Để cho con tim mau lành vết [E7] xước.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
ĐK:
[Am] Thà là người đừng đến gieo hi [Em] vọng
Để cõi [F] lòng chẳng đợi chờ [G] mãi trong vô [C] vọng
Yêu thương [Am] rồi cũng sẽ tàn úa sau thăng [Em] trầm
Mây của [Dm7] trời cố giữ vô [Em7] ích khiến ta khổ [Am] đau.
Đoạn đường [Am] tình giờ làm hai lối hai nơi phương [Em] trời
Chẳng còn [F] thương nhưng tim lại [G] nhói khi ai nhắc [C] người
Tự dặn [Am] lòng chẳng được yếu đuối chẳng được khiêm [Em] nhường
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
Nhưng sao [Dm7] lòng vẫn hoài thổn [Em7] thức, chắc do còn [Am] thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!