1. [Em] Em thương một người, dành tất [Bm] cả hết cuộc đời
Nhung đổi [C] lại, toàn [D] nghe lời gian [G] dối
[Em] Anh không bận lòng, mặc kệ [Bm] em chẳng quan tâm
[C] Bởi bây giờ tâm [D] trí anh thuộc về [Em] ai.
2. [Em] Người ta thương thì cả đời [Bm] còn đôi ta thì nữa vời
[C] Trách duyên trời sai [D] lối hay là [G] ở lòng người
[Em] Ngày anh đi em hiểu rằng [Bm] mình không danh cũng chẳng phận
[C] Chỉ tại mình cố [D] chấp nên [Em] nặng lòng thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
2. [Em] Người ta thương thì cả đời [Bm] còn đôi ta thì nữa vời
[C] Trách duyên trời sai [D] lối hay là [G] ở lòng người
[Em] Ngày anh đi em hiểu rằng [Bm] mình không danh cũng chẳng phận
[C] Chỉ tại mình cố [D] chấp nên [Em] nặng lòng thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
1. [Em] Em thương một người, dành tất [Bm] cả hết cuộc đời
Nhung đổi [C] lại, toàn [D] nghe lời gian [G] dối
[Em] Anh không bận lòng, mặc kệ [Bm] em chẳng quan tâm
[C] Bởi bây giờ tâm [D] trí anh thuộc về [Em] ai.
2. [Em] Người ta thương thì cả đời [Bm] còn đôi ta thì nữa vời
[C] Trách duyên trời sai [D] lối hay là [G] ở lòng người
[Em] Ngày anh đi em hiểu rằng [Bm] mình không danh cũng chẳng phận
[C] Chỉ tại mình cố [D] chấp nên [Em] nặng lòng thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
2. [Em] Người ta thương thì cả đời [Bm] còn đôi ta thì nữa vời
[C] Trách duyên trời sai [D] lối hay là [G] ở lòng người
[Em] Ngày anh đi em hiểu rằng [Bm] mình không danh cũng chẳng phận
[C] Chỉ tại mình cố [D] chấp nên [Em] nặng lòng thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
ĐK:
Nửa vỡ nửa [C] lành [D] duyên chúng ta chẳng [Em] thành
Cố gắng trăm [C] lần [D] nhưng người vẫn buông [G] tay
Anh cần người khác [Em] rồi người anh thương đến [Bm] hết đời
Nỡ bỏ [C] em đứng chơi [D] vơi giữa đời ngổn [Em] ngang.
Cũng bời chữ [C] thương [D] nên nặng lòng chẳng [Em] buông
Không thể quên [C] được [D] say lại càng nhớ [G] đến
Đau rồi mà chẳng [Em] buông càng tổn thương tỏ [Bm] vẻ bình thường
Kẻ đáng [C] thương cứ vấn [D] vương một người chẳng [Em] thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!