1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo
2. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa
BOSTON
1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng.
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang.
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều,
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu.
2. Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy.
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây.
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người,
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi.
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng.
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông.
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu,
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo.
3. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng.
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng.
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần,
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh.
4. Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la.
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa.
(GIAN TẤU)
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng.
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông.
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu,
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo.
3. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng.
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng.
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần,
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh.
4. Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la.
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa.
*** Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn...
Đã chìm vào... cơn... [Em] mưa...
T
tuanorganpt12/11/2024 20:38
Bài này boston
S
Sói14/08/2021 15:44
Lynh Nguyen: đó là các ngăn đàn guitar, thể hiện hình thế bấm hợp âm đó đang ở ngăn thứ mấy trên cần đàn.
Ví dụ: III là ngăn số 3 gần đầu cần đàn.
L
Lynh Nguyen05/09/2020 20:58
Vui lòng cho hỏi hướng dẫn bấm hợp âm thường có các số la mã như " III , V , VII , IX " là gì vậy? Xin cảm ơn
H
hoavan20/07/2019 22:54
hay qua thanks
N
Nha Trang Ngay Ve14/04/2019 09:39
Dieu Boston la chuan va hay nhat. Bai nay chi co 2 hat hay do la co Ngoc Lan va co Khanh Ly.
H
hieunguyen27vn20/03/2019 21:49
Hòa âm theo ca sỹ Quang Dũng (style: Boston, tempo: 61)
1. Tình ngỡ đã quên [Gm] đi, như lòng cố lạnh [Gm7] lùng
Người ngỡ đã xa [Eb] xăm bỗng [F] về quá thênh [Bb] thang
Ôi áo xưa lồng [Gm] lộng, đã [G7] xô dạt trời [Cm] chiều
Như từng cơn nước [Bb] rộng xóa một [F] ngày đìu [D] hiu
Tình ngỡ đã phôi [Gm] pha nhưng tình vẫn còn [Gm7] đầy
Người ngỡ đã đi [Eb] xa, nhưng [F] người vẫn quanh [Bb] đây
Những bước chân mềm [Gm] mại, đã đi vào đời [Cm] người
Như từng viên đá [D7] cuội rớt vào lòng biển [Gm] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [F] dài thì tình như chút [Bb] nắng
Khi cơn [Cm] đau lên [D] đầy thì tình [D7] đã mênh [Gm] mông
Một người về đỉnh [Fm] cao, một [G] người về vực [Cm] sâu
Để [F] cuộc tình chìm [Bb] mau, như [D7] bóng chim cuối [Gm] đèo [F][Gm]
2. Tình ngỡ chết trong [Gm] nhau, nhưng tình vẫn rộn [Gm7] ràng
Người ngỡ đã quên [Eb] lâu, nhưng [F] người vẫn bâng [Bb] khuâng
Những ngón tay ngại [Gm] ngùng đã ru lại tình [Cm] gần
Như ngoài khơi gió [Bb] động hết cuộc đời lênh [D] đênh
Người ngỡ đã xa [Gm] xưa, nhưng người bỗng lại [Gm7] về
Tình ngỡ sóng xa [Eb] đưa, nhưng [F] còn quá bao [Bb] la
Ôi trái tim phiền [Gm] muộn đã vui lại một [Cm] giờ,
Như bờ xa nước [D7] cạn đã chìm vào cơn [Gm] mưa.
X
Xuan luong29/08/2018 16:44
Mình thấy chơi đieu silorock hay hon
T
thịnh307/05/2018 17:27
Thêm bản của Kiều Nga đi ad
M
megarazor23/04/2018 21:39
Không chơi Boston thì chơi điệu gì hả bạn @bình bolero?
B
bình bolero21/10/2017 20:12
sao lại chơi boston?
N
nguyennguyenduy05/01/2017 11:53
Nằm yên, lắng lại lòng để nghe.
Tình nhớ
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo
2. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa
1. Tình ngỡ đã quên [Em] đi, như lòng cố lạnh lùng.
Người ngỡ đã xa [Am] xăm bỗng [D] về quá thênh [G] thang.
Ôi áo xưa lồng [B7] lộng, đã xô dạt trời [Am] chiều,
Như từng cơn nước [B7] rộng xóa một ngày đìu hiu.
2. Tình ngỡ đã phôi [Em] pha nhưng tình vẫn còn đầy.
Người ngỡ đã đi [Am] xa, nhưng [D] người vẫn quanh [G] đây.
Những bước chân mềm [Em] mại, đã đi vào đời [Am] người,
Như từng viên đá [B7] cuội rớt vào lòng biển [Em] khơi.
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng.
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông.
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu,
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo.
3. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng.
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng.
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần,
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh.
4. Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la.
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa.
(GIAN TẤU)
ĐK: Khi cơn đau chưa [D] dài thì tình như chút [G] nắng.
Khi cơn đau lên [B7] đầy thì tình đã mênh [Em] mông.
Một người về đỉnh [B7] cao, một người về vực [Am] sâu,
Để [D] cuộc tình chìm [G] mau, như [B7] bóng chim cuối [Em] đèo.
3. Tình ngỡ chết trong [Em] nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng.
Người ngỡ đã quên [Am] lâu, nhưng [D] người vẫn bâng [G] khuâng.
Những ngón tay ngại [B7] ngùng đã ru lại tình [Am] gần,
Như ngoài khơi gió [B7] động hết cuộc đời lênh đênh.
4. Người ngỡ đã xa [Em] xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa [Am] đưa, nhưng [D] còn quá bao [G] la.
Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn đã chìm vào cơn [Em] mưa.
*** Ôi trái tim phiền [B7] muộn đã vui lại một [Am] giờ,
Như bờ xa nước [B7] cạn...
Đã chìm vào... cơn... [Em] mưa...
Ví dụ: III là ngăn số 3 gần đầu cần đàn.
1. Tình ngỡ đã quên [Gm] đi, như lòng cố lạnh [Gm7] lùng
Người ngỡ đã xa [Eb] xăm bỗng [F] về quá thênh [Bb] thang
Ôi áo xưa lồng [Gm] lộng, đã [G7] xô dạt trời [Cm] chiều
Như từng cơn nước [Bb] rộng xóa một [F] ngày đìu [D] hiu
Tình ngỡ đã phôi [Gm] pha nhưng tình vẫn còn [Gm7] đầy
Người ngỡ đã đi [Eb] xa, nhưng [F] người vẫn quanh [Bb] đây
Những bước chân mềm [Gm] mại, đã đi vào đời [Cm] người
Như từng viên đá [D7] cuội rớt vào lòng biển [Gm] khơi
ĐK: Khi cơn đau chưa [F] dài thì tình như chút [Bb] nắng
Khi cơn [Cm] đau lên [D] đầy thì tình [D7] đã mênh [Gm] mông
Một người về đỉnh [Fm] cao, một [G] người về vực [Cm] sâu
Để [F] cuộc tình chìm [Bb] mau, như [D7] bóng chim cuối [Gm] đèo [F] [Gm]
2. Tình ngỡ chết trong [Gm] nhau, nhưng tình vẫn rộn [Gm7] ràng
Người ngỡ đã quên [Eb] lâu, nhưng [F] người vẫn bâng [Bb] khuâng
Những ngón tay ngại [Gm] ngùng đã ru lại tình [Cm] gần
Như ngoài khơi gió [Bb] động hết cuộc đời lênh [D] đênh
Người ngỡ đã xa [Gm] xưa, nhưng người bỗng lại [Gm7] về
Tình ngỡ sóng xa [Eb] đưa, nhưng [F] còn quá bao [Bb] la
Ôi trái tim phiền [Gm] muộn đã vui lại một [Cm] giờ,
Như bờ xa nước [D7] cạn đã chìm vào cơn [Gm] mưa.