1. Anh hết [F] yêu em rồi có [G] phải không anh
Cớ sao [Em] anh không nói em một [Am] lời
Ngay từ [F] đầu có lẽ em không nên nhìn [G] về
Nơi anh [Em] đứng để giờ chẳng phải nặng [Am] nề.
2. Anh đã bao [F] giờ từng yêu em [G] chưa
Hay vòng tay [Em] ấy chỉ ôm em như người [Am] thừa
Mây của [F] trời gió cuốn trôi xa [G] vời
Ta mất nhau [Em] rồi nỗi đau chẳng thành [Am] lời.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
2. Anh đã bao [F] giờ từng yêu em [G] chưa
Hay vòng tay [Em] ấy chỉ ôm em như người [Am] thừa
Mây của [F] trời gió cuốn trôi xa [G] vời
Ta mất nhau [Em] rồi nỗi đau chẳng thành [Am] lời.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
1. Anh hết [F] yêu em rồi có [G] phải không anh
Cớ sao [Em] anh không nói em một [Am] lời
Ngay từ [F] đầu có lẽ em không nên nhìn [G] về
Nơi anh [Em] đứng để giờ chẳng phải nặng [Am] nề.
2. Anh đã bao [F] giờ từng yêu em [G] chưa
Hay vòng tay [Em] ấy chỉ ôm em như người [Am] thừa
Mây của [F] trời gió cuốn trôi xa [G] vời
Ta mất nhau [Em] rồi nỗi đau chẳng thành [Am] lời.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
2. Anh đã bao [F] giờ từng yêu em [G] chưa
Hay vòng tay [Em] ấy chỉ ôm em như người [Am] thừa
Mây của [F] trời gió cuốn trôi xa [G] vời
Ta mất nhau [Em] rồi nỗi đau chẳng thành [Am] lời.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
ĐK:
Vì anh em [F] đã chấp nhận quên quá [G] khứ một người
Ngươi từng yêu [Em] thương lo lắng cho anh chẳng [Am] rời
Chỉ mong ta [F] được bình yên ở bên cạnh [G] nhau thế đấy
Nắm đôi [Em] tay anh đến hết cuộc đời [Am] này.
Đành phải buông [F] để anh đi khi anh [G] muốn như vậy
Người chẳng yêu [Em] thương em níu giữ để làm [Am] chi
Em vẫn thương anh thật [F] nhiều vẫn giữ anh trong tâm [G] trí ấy
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
Nhưng em càng [Em] giữ em lại càng thêm [Am] đau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!