1. Gió cuốn [Am] đi những yêu thương chưa kịp gọi [Em] tên
Để lại [F] em giữa khoảng [G] trời buồn chơi [C] vơi
Nụ cười [Dm] anh như ánh [G] trăng rơi [Em] vào tim [Am] em
Sáng một [Dm] lần rồi [Em] nhớ mãi không [Am] quên.
[Dm] Em cứ ngỡ [G] mình là [Em] người anh sẽ [Am] yêu
Hóa [Dm] ra [Em] chỉ là ước [Am] mộng.
ĐK:
Cỏ úa ven [Am] đường sao với tới hoa giữa [Em] trời
Người như [F] em đâu xứng [G] bước chung với [C] người
Nay anh [Dm] quay lưng đi em [G] hóa mây [Em] trôi lạc lối [Am] về
Tan giữa [Dm] trời chẳng ai [E7] hay.
Cỏ úa ven [Am] đường đâu giữ nổi hương sắc [Em] kia
Người như [F] anh sao thuộc [G] về người như [C] em
Giọt nước [Dm] mắt rơi hóa [G] thành cơn [Em] mưa tàn úa [Am] mau
Rơi giữa [Dm] trời làm [Em] ướt trái tim [Am] em.
([Am] Người rời đi nhẹ [Em] như gió [F] thoảng
[Dm] Người ở lại nặng [Em] cả cả một [Am] đời.)
2. [Am] Đêm phủ lên những ký ức chưa kịp ngủ [Em] yên
Gọi tên [F] anh chỉ [G] thấy tim em lạc [C] hướng
Người rời [Dm] đi mang theo [G] cả bầu trời sao [Em] sáng [Am]
Để lại [Dm] em chìm [Em] trong đêm [Am] đen.
[Dm] Em đã [G] nghĩ tình yêu là [Em] điều duy [Am] nhất
[Dm] Giữ được anh ở [Em] lại bên [Am] em.
ĐK:
Cỏ úa ven [Am] đường sao với tới hoa giữa [Em] trời
Người như [F] em đâu xứng [G] bước chung với [C] người
Nay anh [Dm] quay lưng đi em [G] hóa mây [Em] trôi lạc lối [Am] về
Tan giữa [Dm] trời chẳng ai [E7] hay.
Cỏ úa ven [Am] đường đâu giữ nổi hương sắc [Em] kia
Người như [F] anh sao thuộc [G] về người như [C] em
Giọt nước [Dm] mắt rơi hóa [G] thành cơn [Em] mưa tàn úa [Am] mau
Rơi giữa [Dm] trời làm [Em] ướt trái tim [Am] em.
* [Am] Nếu một lần được trở lại từ [Em] đầu
Em vẫn [F] sẽ yêu anh [G] dù biết sẽ [C] đau
Chỉ tiếc rằng [Dm] người trong tim em [G] luôn khắc [C] sâu [Am]
Lại xem [Dm] em như [Em] chưa từng tồn [Am] tại.
[Am] Người rời đi nhẹ [Em] như gió [F] thoảng
[Dm] Người ở lại nặng [Em] cả một [Am] đời
Nếu có kiếp [Dm] sau xin [Em] ta đừng gặp lại [Am] nhau
Khi [Dm] em vẫn [Em] là cỏ [Am] dại.
1. Gió cuốn [Am] đi những yêu thương chưa kịp gọi [Em] tên
Để lại [F] em giữa khoảng [G] trời buồn chơi [C] vơi
Nụ cười [Dm] anh như ánh [G] trăng rơi [Em] vào tim [Am] em
Sáng một [Dm] lần rồi [Em] nhớ mãi không [Am] quên.
[Dm] Em cứ ngỡ [G] mình là [Em] người anh sẽ [Am] yêu
Hóa [Dm] ra [Em] chỉ là ước [Am] mộng.
ĐK:
Cỏ úa ven [Am] đường sao với tới hoa giữa [Em] trời
Người như [F] em đâu xứng [G] bước chung với [C] người
Nay anh [Dm] quay lưng đi em [G] hóa mây [Em] trôi lạc lối [Am] về
Tan giữa [Dm] trời chẳng ai [E7] hay.
Cỏ úa ven [Am] đường đâu giữ nổi hương sắc [Em] kia
Người như [F] anh sao thuộc [G] về người như [C] em
Giọt nước [Dm] mắt rơi hóa [G] thành cơn [Em] mưa tàn úa [Am] mau
Rơi giữa [Dm] trời làm [Em] ướt trái tim [Am] em.
([Am] Người rời đi nhẹ [Em] như gió [F] thoảng
[Dm] Người ở lại nặng [Em] cả cả một [Am] đời.)
2. [Am] Đêm phủ lên những ký ức chưa kịp ngủ [Em] yên
Gọi tên [F] anh chỉ [G] thấy tim em lạc [C] hướng
Người rời [Dm] đi mang theo [G] cả bầu trời sao [Em] sáng [Am]
Để lại [Dm] em chìm [Em] trong đêm [Am] đen.
[Dm] Em đã [G] nghĩ tình yêu là [Em] điều duy [Am] nhất
[Dm] Giữ được anh ở [Em] lại bên [Am] em.
ĐK:
Cỏ úa ven [Am] đường sao với tới hoa giữa [Em] trời
Người như [F] em đâu xứng [G] bước chung với [C] người
Nay anh [Dm] quay lưng đi em [G] hóa mây [Em] trôi lạc lối [Am] về
Tan giữa [Dm] trời chẳng ai [E7] hay.
Cỏ úa ven [Am] đường đâu giữ nổi hương sắc [Em] kia
Người như [F] anh sao thuộc [G] về người như [C] em
Giọt nước [Dm] mắt rơi hóa [G] thành cơn [Em] mưa tàn úa [Am] mau
Rơi giữa [Dm] trời làm [Em] ướt trái tim [Am] em.
* [Am] Nếu một lần được trở lại từ [Em] đầu
Em vẫn [F] sẽ yêu anh [G] dù biết sẽ [C] đau
Chỉ tiếc rằng [Dm] người trong tim em [G] luôn khắc [C] sâu [Am]
Lại xem [Dm] em như [Em] chưa từng tồn [Am] tại.
[Am] Người rời đi nhẹ [Em] như gió [F] thoảng
[Dm] Người ở lại nặng [Em] cả một [Am] đời
Nếu có kiếp [Dm] sau xin [Em] ta đừng gặp lại [Am] nhau
Khi [Dm] em vẫn [Em] là cỏ [Am] dại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!